Thổ cẩm Mường Quàng - Hành trình gìn giữ và phát huy giá trị làng nghề truyền thống
Từ những triền đất ven sông Quàng, nghề dệt thổ cẩm của đồng bào Thái xã Mường Quàng, Nghệ An đang từng ngày được hồi sinh. Năm 2014, nghề dệt thổ cẩm của Bản Đan 1 và Bản Đan 2 của xã Mường Quàng và năm 2015 nghề dệt thổ cẩm bản Mòng nơi đây được UBND tỉnh Nghệ An công nhận là Làng nghề truyền thống, đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong việc bảo tồn và phát triển giá trị văn hóa bản địa.
Trong dòng chảy cuộc sống hiện đại, giữa những đổi thay của
miền Tây Nghệ An, người dân Mường Quàng vẫn bền bỉ giữ lấy nghề cổ truyền, dệt
nên không chỉ những tấm vải rực rỡ sắc màu, mà còn cả niềm hy vọng về một sinh
kế bền vững. Vài năm trở lại đây, nhiều diện tích đất màu ven sông ở các bản
Mòng, bản Đan đã được phủ xanh bởi những luống dâu trải dài. Việc khôi phục mô
hình trồng dâu, nuôi tằm được xem là bước đi quan trọng để làng nghề có được
nguồn nguyên liệu ổn định, chủ động cho quá trình ươm tơ, dệt vải.
Nếu trước đây, người dân chủ yếu bán kén để lấy thu nhập
nhanh, thì nay đã mạnh dạn thực hiện mô hình sản xuất theo chuỗi: trồng dâu - nuôi tằm - ươm tơ - dệt thổ cẩm.
Nhờ vậy, giá trị sản phẩm được nâng lên gấp nhiều lần, tạo thêm nhiều việc làm
và nâng cao thu nhập cho các hộ gia đình. Theo chia sẻ của bà Lang Thị Sơn, một hộ nuôi tằm lâu năm
ở bản Mòng, cây dâu rất hợp với đất ẩm, đặc biệt ở thung lũng ven sông Quàng.
Chỉ cần chăm bón đúng kỹ thuật, dâu cho lá quanh năm, giúp người dân không lo
thiếu thức ăn cho tằm như trước kia. Từ khi tự chủ được nguồn lá dâu, chi phí
nuôi tằm giảm đáng kể, người dân có đủ điều kiện để phát triển theo hướng ổn
định và dài hạn. Khí hậu nơi đây tương đối ổn định, tạo điều kiện thuận lợi để
tằm sinh trưởng, cho nguồn kén chất lượng cao. Những nong kén vàng óng ánh
không chỉ là thành quả lao động mà còn là nguyên liệu quý để làm nên những sợi
tơ óng mượt, nền tảng của các sản phẩm thổ cẩm truyền thống.
Khung cửi lại vang tiếng - giá trị
văn hóa được giữ gìn
Mỗi tấm vải, khăn piêu, chân váy đều chứa đựng sự khéo léo,
kiên nhẫn và tâm huyết của người thợ dệt. Họa tiết trên vải là mô-típ đặc trưng
của người Thái: hoa văn hình học, hoa lá, chim muông… được lặp lại nhịp nhàng,
thể hiện quan niệm về vũ trụ, thiên nhiên và cuộc sống lao động. Với phụ nữ
Mường Quàng, dệt thổ cẩm không chỉ là nghề tạo ra thu nhập mà còn là nghĩa vụ
văn hóa, là niềm tự hào của bao thế hệ. Tuy nhiên, đã có thời điểm nghề dệt thổ
cẩm bị mai một do lớp trẻ rời bản đi làm ăn xa, không còn mặn mà với công việc
đòi hỏi sự tỉ mỉ và công phu. Nhận thấy nguy cơ đó, chính quyền xã đã chủ động
xây dựng Đề án Phát triển dâu tằm giai
đoạn 2023–2025, định hướng 2030, đồng thời lồng ghép vào mô hình “Dân
vận khéo” nhằm huy động sự tham gia tích cực của người dân. Từ 10 hộ tham gia
ban đầu, đến nay xã đã có hơn 20 hộ nuôi tằm và dệt thổ cẩm với hơn 4 ha diện
tích trồng dâu. Sản lượng kén năm 2024 đạt khoảng 2 tấn, nhiều hộ có thu nhập
từ 20 - 50 triệu đồng/năm – con số đáng khích lệ với một xã miền núi khó khăn.

Phụ nữ Mường Quàng đang se tơ
Sản phẩm thổ cẩm làng nghề Mường Quàng đã có mặt tại nhiều
phiên chợ vùng cao và các hội chợ OCOP trong và ngoài tỉnh. Nhờ chất lượng tốt,
màu sắc tự nhiên và họa tiết truyền thống, các sản phẩm được khách du lịch yêu
thích, đặc biệt là khăn piêu, chân váy, vải thổ cẩm dệt tay. Giá bán hiện tại
của khăn piêu: 800.000 - 900.000
đồng/chiếc. Chân váy thổ cẩm:
1.000.000 -1.200.000 đồng và vải trang
trí, đồ lưu niệm: giá ổn định, sức tiêu thụ tốt. Ngoài giá trị thương
mại, sản phẩm thổ cẩm Mường Quàng còn được đánh giá cao vì giữ trọn bản sắc của
người Thái Nghệ An. Mỗi sản phẩm là câu chuyện, là ký ức được gửi gắm qua từng
đường kim, mũi chỉ. Chính điều đó khiến thổ cẩm nơi đây khác biệt và có khả
năng cạnh tranh trên thị trường.
Khó
khăn và kỳ vọng cho một hướng đi bền vững
Mặc dù nghề đã hồi sinh, nhưng sản xuất dâu tằm - thổ cẩm ở
Mường Quàng vẫn đối mặt với nhiều khó khăn như: quy mô nuôi tằm còn nhỏ lẻ,
thiếu vốn để đầu tư nhà nuôi tằm bán kiên cố; Điều kiện trong nhà sàn ảnh hưởng
đến nhiệt độ, độ ẩm - yếu tố quan trọng với tằm; Sản phẩm thổ cẩm chưa có
thương hiệu mạnh, chủ yếu tiêu thụ quanh vùng; Việc quảng bá, kết nối thị
trường còn hạn chế. Nếu được đầu tư bài bản, dâu tằm - thổ cẩm hoàn toàn có thể
trở thành ngành hàng chủ lực,
góp phần quan trọng vào chương trình giảm nghèo bền vững của địa phương. Từ
những nong kén vàng óng, từ những tiếng thoi dệt vang lên bên khung cửi, người
Thái Mường Quàng đang miệt mài dệt tương lai cho chính mình. Truyền thống khi
được gìn giữ và khơi dậy đúng hướng sẽ không chỉ làm giàu cho bản làng mà còn
góp phần tôn vinh bản sắc văn hóa giữa núi rừng miền Tây xứ Nghệ./.
Hà Thị Hoàng Yến
Phòng
Hỗ trợ và tư vấn